Tổng số lượt xem trang

Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2011

TƯỞNG NHỚ THẦY VÕ THÀNH PHỤNG

TƯỞNG NHỚ THẦY VÕ THÀNH PHỤNG


Một trong những người thầy của tôi đã qua đời.

Đến viếng thầy cũ chiều nay tôi  nhớ lại những kỷ niệm lúc còn đi học từ những năm Y6 (1978-1980), vào những năm còn lắm khó khăn.

Tôi nhớ thầy trong những giờ lên lớp tại khoa Chấn thương Chỉnh hình ở bệnh viện Bình dân, trong chiếc áo choàng trắng không một nếp nhăn, tác phong giản dị, lịch sự và khiêm tốn. Bao giờ cũng vậy, thầy cầm trong tay những mẫu giấy nhỏ ghi những ý chính để giảng, cuối bài có tóm tắt lại cần nhớ 3 điểm chính này, 5 điểm chính kia của bài để nhấn mạnh những điều đã dạy. Cách giảng bài, tác phong này đã để lại trong lòng tôi những ấn tượng sâu sắc, đã ảnh hưởng đến công việc giảng dạy của tôi nhiều năm về sau.

Tôi còn nhớ có lần đã hỏi thầy về cách làm phiếu lỗ để nghiên cứu khoa học, chẳng là vì tôi mới mua được một quyển sách dạy cách làm phiếu lỗ mà không biết thực tế tiến hành ra sao. Một buổi sáng sau giờ giao ban của khoa, thầy gọi tôi ở lại và dẫn tôi đến một phòng, trong đó làm và sắp xếp các phiếu lỗ để thống kê các trường hợp bệnh lý nghiên cứu. Phòng không rộng, nhưng có nhiều kệ và một bàn lớn ở giữa. Thầy nói chỉ có 4 nhân viên để làm việc thống kê này, nên rất cực, loay hoay suốt ngày. Phải làm phiếu, mã hóa rồi đục lỗ bằng tay. Khi cần tìm thì dùng que xuyên qua lỗ đã mã hóa và nhấc ra các phiếu, rồi ghi lại chi tiết của phiếu vào sổ. Làm xong lại phải xếp trở lại các phiếu lỗ này theo thứ tự đã quy ước. Loay hoay và rất cực vì lúc đó (1980), chưa có máy vi tính để bàn như hiện nay. Nếu tôi nhớ không lầm là mãi hơn 10 năm sau  (khoảng 1992) mới có các đời máy vi tính PC 286 rất đắt tiền, và lúc đó người ta quý máy vi tính đến nỗi thiết kế một phòng riêng có máy điều hòa không khí cho máy vi tính hoạt động. Sự quan tâm và chu đáo của thầy đối với một sinh viên y khoa năm thứ sáu là tôi, đã làm tôi cảm động. Từ khi có máy vi tính, không ai còn làm phiếu lỗ nữa vì tốn công sức nhiều quá, nhưng bây giờ hồi tưởng lại, tôi nghĩ việc thầy chỉ cho tôi cách thức thực hiện phiếu lỗ đó xuất phát từ sự tử tế hết lòng của một người thầy.

Nhiều năm sau, khi ra trường và công tác về siêu âm chẩn đoán tôi gặp lại thầy tại Trung tâm Chấn thương Chỉnh hình. Khi đó (1998) tôi trình thầy bài báo cáo siêu âm trong chẩn đoán loạn sản khớp hông ở trẻ sơ sinh làm trên 811 trẻ sơ sinh, một công trình hợp tác giữa khoa siêu âm Trung tâm Y khoa Medic và khoa sơ sinh bệnh viện Phụ sản Từ Dũ. Thầy rất vui khi nhận bài báo cáo và cho phép tôi trình bày trong một hội nghị hàng năm của Khoa và Trung tâm Chấn thương Chỉnh hình. Thầy còn ghi tên tôi vào Hội Chỉnh hình Nhi nữa. Thầy nhắc tôi tiếp tục nghiên cứu và phổ biến cách khám này để phát hiện sớm các trường hợp trật khớp hông bẩm sinh ở các bé gái sinh mổ vì ngôi ngược, để các em bé này không phải chịu tật đi hai hàng khi trưởng thành. Trước đó, khi khám lâm sàng nghi trật khớp hông, các bé sơ sinh này đều phải chụp X-quang, do đó phải ít nhiều chịu nhiễm tia xạ. Tránh gây nguy hiểm cho bệnh nhân, ở đây là bệnh nhi, là một trong những điều tâm niệm của người làm ngành y: Primum non nocere ("First, do no harm"). Hiện nay, các bé gái sinh mổ vì ngôi mông đều được cho khám siêu âm khớp hông theo lệ (en routine) rất sớm, thường là trước 1 tháng tuổi. Và các phòng siêu âm tại các bệnh viện, kể cả tuyến huyện đều có thể khám cho trẻ sơ sinh khi có chỉ định.

Vẫn biết đời người có hạn nhưng sao tôi cứ đau lòng vì một người thầy tử tế của tôi đã không còn.

-------------

Một bài nhân 2000 ca xơ hóa cơ delta ở Việt nam







 Xơ hóa cơ delta khác với xương bả vai mọc cánh (winged scapula)

Không có nhận xét nào :