Tổng số lượt xem trang

Thứ Hai, 13 tháng 8, 2012

Shear-wave elastography_Dr Jason Birnholz

The Practice of Ultrasound: Part 6 -- Shear-wave elastography
Dr. Jason Birnholz is a graduate of Johns Hopkins Schoolof Medicine and did his diagnostic radiology residency at Massachusetts General Hospital. He was awarded an advanced academic fellowship from the James Picker Foundation and has been a professor of radiology.

July 18, 2012 -- AuntMinnie.com presents the sixth in a series of columns on the practice of ultrasound from Dr. Jason Birnholz, one of the pioneers of this modality.

Fellow UltraSounder,

Palpation on steroids. Dr. Brian Garra used this phrase a few years ago to describe elastography when I interviewed him for ReachMD as part of the Advances in Medical Imaging series. It's a truly great expression that speaks directly to anyone who has tried to learn the art of physical diagnosis.


I wished that I had thought of it myself, although now that I have had a few years of experience with real-time ultrasound elastography, I suspect that this catchy expression can limit the way that elastography is perceived and used.

Extreme limitations

The earliest form of elastography to be available in commercial equipment required the user to press the transducer, and then the software would color code and superimpose a few image frames. The concept and initial work was done by Dr. Jonathan Ophir and colleagues (Ultrasonic Imaging, April 1991, Vol. 13:2, pp. 111-134). The idea was to identify what does not move, such as an infiltrated superficial lymph node, which is hard and fixed in place. This technique was really more of an indication of tissue fixation than a map of the elastic features of a tissue field.

This form of elastography has extreme limitations, and it is an absolute credit to the method's proponents that so much great clinical work has been done with it. First, it is uncalibrated, unstandardized, qualitative, and subjective. It is only applicable superficially, and the findings are relative not absolute, meaning that everything depends on the relative values of the target and tissue that surrounds it. It is not useful for diffuse changes in a tissue field, such as identifying or grading cirrhosis.

Most of the work has focused on larger superficial breast tumors where there is a clear physical difference between cancer collections and breast fat that surrounds the abnormal parenchymal field.

I never had much interest in this form of elastography because I never thought it added anything to just watching a lesion continuously during some maneuver. One of the old-time ultrasound imaging tricks was to watch the liver when a patient sniffs forcefully -- is the liver Jell-O or a rock? And, at the softness end of the scale, it is the squish that is important, not the fixation. An example of this is the softening of the cervix that precedes effacement, the earliest risk indicator for premature labor.

Strain imaging

Before our ReachMD interview, Garra had reported with Dr. Jonathan Ophir and others about the potential of strain imaging for differentiating benign and malignant breast tumors (Physics in Medicine and Biology, September 7, 2008, Vol. 53:17, pp. 4809-4823). This form of elastography seeks to adapt the technique for MR elastography in the mid-1990s and is based on the work of Nightingale and colleagues reported in 2001 and reviewed last year (Current Medical Imaging Reviews, November 1, 2011, Vol. 7:4, pp. 328-339).

This method is referred to as acoustic radiation force imaging. The transducer generates a push pulse and minute tissue displacements along the beam axis are determined at the focal point of the push. The strain modulus is then calculated. Harder areas have less displacement and softer regions move more. As this has not yet received U.S. Food and Drug Administration (FDA) clearance, I have no experience with it.

I have been fortunate, however, to be able to use another approach referred to as shear-wave elastography (SWE) in my clinical practice, and I keep appreciating new facets of its use in routine scanning.

Earthquakes and elastography

One way to approach ultrasonic shear-wave elastography is through earthquakes, which is also historically correct because seismology is a foundation discipline for vibrational wave analysis. The mechanical event of the quake produces a shock wave that propagates through the earth. This is the seismologists' P wave for "primary" or "plane." This is a longitudinal wave, exactly like the pulses used for ultrasound imaging. These waves travel by compression and rarefaction of matter along and parallel to the direction of the wave.

After a pretty long interval, seismographs near to the epicenter will record a secondary or S wave. These waves travel a lot slower than P waves and have much lower frequency (longer wavelength); they are transverse waves because they propagate by matter compression and rarefaction at right angles to the direction of the wave. These are also called shear waves or elastic shear waves.

Plane waves may generate shear waves via mode conversion interactions. This is the basis for a lot of nondestructive testing for flaws in manufactured materials, but it has been ignored in clinical ultrasound work because these low energy events do not affect conventional ultrasound image formation.

Real-time shear-wave elastograms

There are two factors that make SWE possible and practical. The first is that certain-shaped, short-time high-frequency component acoustic pulses in the low MHz range generate polarized shear waves in body tissues. The second is that fast plane waves (like those of B-mode imaging) can be used to make a movie of the passage of slower transverse waves. This is done in real-time with the high-speed techniques for 4G ultrasound described in my previous AuntMinnie.com column.

High-speed plane-wave imaging identifies the minute tissue changes as the transverse wave front moves through the region of interest. The velocity of the transverse wave front through tissue is related directly to elasticity. The result is simultaneous display of the B-mode image with a superimposed color-coded map of elasticity wherever the region of interest is placed in the imaging field.

The measure of elasticity is absolute, not relative, so the method can be applied for local disease states such as tumor nodules or atherosclerotic plaque characterization and for diffuse parenchymal changes or even tissue state changes such as resting versus contracted muscle. In the U.S., the method is used semiqualitatively, although quantitative determination of elasticity is inherent in the method and used in that way in Europe and Asia.

SWE derives from the works of Fink, Tanter, Bercoff, and others (Journal of the Acoustical Society of America, December 2007, Vol. 122:6, pp. 3211-3219). Professor Mathias Fink, director of the Langevin Institute of the École Supérieure de Physique et Chimie Industrielles de la Ville de Paris, uses the term "multimodality imaging" for combining unique information from different types of waves samples of tissue into one image. He refers to SWE as a combination that adds a new level of contrast resolution to the superb spatial resolution of B-mode imaging, each contributing something "invisible" with either alone. This is the one-modality equivalent of fusion imaging.

The traditional cyst vs. solid conundrum

Fluid pockets in tissue do not support shear waves. Cysts appear as voids in shear-wave elastograms. An unusual application is to confirm that a fluid structure with a lot of superimposed noise really is a cyst or that a nonclotted blood filled endometrioma is not a solid mass. One of the prices of high-frequency supersensitive ultrasound imaging is that speckle noise increases, and it is devilishly hard to eliminate without losing low-level grayscale details.

Tumors and palpation and the determinant of elasticity

Most people start their elastography experience with tumor applications, particularly the breast or thyroid. The notion is that if a mass looks bad and is hard, it is bad. And if it looks OK and is soft, it may not even need to be biopsied. Generally, we have a greater worry about breast nodules than those of the thyroid, where most are benign, and most of those that are malignant histologically have very slow growth rates.

The difficulty is that not all cancers are hard and, conversely, some soft lesions seem to be hard in elastograms. This is the fallacy of thinking of elastograms as a form of palpation, which channels understanding along lines of hardness or nothing. Put another way, either elastograms are often wrong, or maybe it is something other than hardness that we are mapping.

When I first heard about the phenomenon, I wondered if it had anything to do with local temperature gradients. After all, metabolically active tumors such as triple-negative breast cancers are surrounded by insulating fat and tend to be a few degrees warmer than surrounding tissue.

Professor Fink assured me in the politest way, however, that temperature is not a differential factor for longitudinal and transverse ultrasound waves on theoretical grounds, and he then showed me experimental data demonstrating that elasticity changes require the massive thermal shifts (and protein denaturation) of thermal ablation (Physics in Medicine and Biology, March 21, 2010, Vol. 55:6, pp. 1701-1718). I went to the penalty box recalling that Young of Young's modulus of elasticity was a physician.

Figure 1 is an elegant high-frequency image of a kidney in a newborn infant. I selected this because the grayscale differential between cortex and pyramids is pronounced.

All of ultrasound imaging is based on mapping elasticity gradients. The principal determinant of elasticity in tissue is collagen and more precisely the amount, type, and arrangement of collagen fibers. Pyramids and cortex have about the same amount and type of collagen.

The random collagen arrangement of the cortex and the vertical colonnades of the pyramids are a structural factor that accounts for a lot (but not all) of the grayscale and elastic differences. We should expect that processes with fibrosis (or sclerosis) will be harder in elastograms.

Figures 2A and 2B are cropped B-mode and simultaneous SWE of an 8-mm nodule in an isolated island of parenchyma in the upper outer quadrant of a 43-year-old woman.

The B-mode features are very abnormal, at the least BI-RADS 4. The elastogram is particularly interesting because the most abnormal area is the halo surrounding the small, peculiarly shaped nodule. This is the desmoplastic border of hard fibrous tissue that the body is erecting to delay tumor expansion. One might infer from this that this tumor has invasive features that are not apparent in the B-mode image. The pathology was microinvasive ductal carcinoma.

The principal determinants of elasticity that are mapped by shear-wave elastography appear to be cell density, interstitial pressure, and fibrosis. Very vascular nodules contribute both increased collagen from vessel walls and interstitial pressure from circulating blood. The important consideration is that these determinants of elasticity are cellular, below the level of resolution of B-mode imaging. SWE would appear to have the potential to reveal some cellular features of tissues.

Heterogeneous or homogeneous?

Figures 3A and 3B are the B-mode and simultaneous SWE of a follicular neoplasm of the thyroid. Notice how the elastogram indicates a cell population heterogeneity that is not visible in the original image.

Homogeneous and heterogeneous are classic ultrasound image features. Perhaps ultimately, refining this descriptor and even quantifying it will be the most important role of SWE in practice.

For now, let us forget about the mosaicism in some livers that results in geographic patterns of fat deposition in the liver and concentrate on the typical patient with diffuse fatty infiltration. These livers are soft, visually recognized by increased reflectivity without increased attenuation (and they have a lower sound-wave propagation velocity than normal). The really important clinical feature is identifying those with an inflammatory component that are progressing into fibrosis.

A similar issue is in the transition from alcoholic, viral, or chronic active hepatitis into cirrhosis. The main imaging feature of cirrhosis is the change in B-mode architecture of the liver. As you might suppose, SWE is superb at revealing even the onset of periportal fibrosis. This is emerging as one of the most important and reliable applications of SWE in practice and is the subject of scientific papers now in press and in preparation.

I tend to use SWE just like I use Doppler, that is, whenever I think it may help me. Like Doppler, all it takes is depressing a button on the control panel during continuous B-mode imaging. If it helps, it is invaluable, and if it is noncontributory, then all I have expended is an extra few seconds of scanning time. When the determinants of elasticity within tissue are appreciated, it becomes straightforward to relate the image appearances to pathology. Conversely, an appreciation of tissue pathology will also suggest situations in which elastography will be especially informative.

Palpation on steroids. Tiến sĩ Brian Garra sử dụng cụm từ này một vài năm trước đây để mô tả siêu âm đàn hồi khi tôi phỏng vấn ông cho ReachMD trong loạt bài của chương trình Advances in Medical Imaging. Đó thật sự là một thành ngữ tuyệt vời để nói trực tiếp với bất cứ ai đã cố gắng để tìm hiểu nghệ thuật chẩn đoán.

Tôi đã mong chính tôi đã nghĩ như thế, mặc dù bây giờ mà tôi đã có một vài năm kinh nghiệm với siêu âm elastography trong thời gian thực, tôi cho rằng thành ngữ hấp dẫn này có thể làm hạn chế cách nhận thức và sử dụng elastography.

Cực kỳ hạn chế

Hình thức đầu tiên của elastography đòi hỏi người dùng phải ấn đầu dò, và kế đó phần mềm mã hoá màu và chồng lên một vài khung hình. Khái niệm và khảo sát ban đầu được thực hiện bởi  Jonathan Ophir và cs (Ultrasonic Imaging, tháng 4 năm 1991, Vol. 13:02, trang 111-134). Ý tưởng là nhằm xác định những gì không di chuyển, chẳng hạn như một hạch bạch huyết nông bị xâm nhiễm, thì cứng và không di động tại chỗ. Kỹ thuật này thực sự tìm dấu hiệu của mô không di động hơn là với bản đồ của các đặc tính đàn hồi của một vùng mô.
Dạng thức elastography đầu tiên này có nhiều hạn chế khắc nghiệt, và được những người trong lâm sàng ủng hộ thực hiện, tuyệt đối tin tưởng. Thứ nhất, nó không được tinh chỉnh [uncalibrated], không được chuẩn hoá [unstandardized],  định tính, và chủ quan. Đây chỉ là ứng dụng hời hợt, và các phát hiện không được hoàn hảo, có nghĩa là mọi thứ đều phụ thuộc vào giá trị tương đối của vùng khám và mô xung quanh. Nó không có giá trị cho những thay đổi lan toả trong một vùng mô, chẳng hạn như chẩn đoán hoặc phân hạng chai gan.

Hầu hết các nghiên cứu đã tập trung vào các khối u vú nông lớn, vốn khác biệt vật lý rõ ràng giữa mô ung thư và mô mỡ vú xung quanh vùng mô bất thường.
Tôi không quan tâm nhiều đến hình thức elastography này vì tôi không hề nghĩ rằng nó cung cấp thêm được bất cứ điều gì cho việc khảo sát một tổn thương liên tục trong vài thủ thuật. Một trong những thủ thuật tạo hình siêu âm thời gian- cũ là khảo sát  gan khi bệnh nhân khịt mũi mạnh - là gan mềm như Jell-O, hay cứng như đá? Và, ở cuối độ mềm của thang đo, tiếng lóc bóc đó mới là quan trọng, chứ không phải là sự cố định. Một ví dụ của điều này là sự mềm cổ tử cung tiên đoán sự xoá cổ , dấu hiệu  nguy cơ sớm cho sinh non.

Tạo hình biến dạng
Trước  cuộc phỏng vấn ReachMD của chúng tôi, Garra đã báo cáo với Tiến sĩ Jonathan Ophir và những người khác về tiềm năng của tạo hình biến dạng để phân biệt các khối u vú lành tính và ác tính (Physics in Medicine and Biology, September 7, 2008,  Vol 53:17, trang 4809. 4823). Hình thức elastography này tìm cách thích ứng với kỹ thuật MR elastography vào giữa những năm 1990 và được dựa trên nghiên cứu của Nightingale và cs báo cáo trong năm 2001 và xem lại cuối năm rồi (Current Medical Imaging Reviews, November 1, 2011, Vol. 7:4, pp. 328-339).

Phương pháp này được gọi là tạo hình xung lực bức xạ âm. Đầu dò tạo ra một xung đẩy và các dời chỗ mô theo cùng trục chùm âm được xác định tại tiêu điểm của xung đẩy. Strain modulus sau đó được tính toán. Các vùng cứng hơn di chuyển ít hơn và  vùng mềm hơn thì di chuyển nhiều hơn. Vì điều này đã chưa được FDA phê chuẩn, tôi chưa có kinh nghiệm với nó.
Tuy nhiên, may mắn là tôi có thể tiếp cận theo cách khác, gọi là siêu âm elastography sóng biến dạng (SWE) trong cơ sở thực hành lâm sàng của tôi, và tôi đánh giá cao các khía cạnh mới của việc sử dụng nó trong routine scanning.

Động đất và elastography

Một cách để tiếp cận siêu âm elastography sóng biến dạng là thông qua các trận động đất, đó chính xác cũng là lịch sử bởi vì địa chấn học là một môn học nền tảng để phân tích sóng rung động. Sự kiện cơ học của trận động đất tạo ra sóng chấn động lan truyền thông qua trái đất. Đây là  sóng địa chấn P  cho "primary" hay "plane". Đây là sóng dọc, chính xác như các xung được sử dụng trong tạo hình siêu âm. Các sóng này đi bằng cách nén và làm loảng vật chất cùng hướng và song song với hướng của sóng.
Sau một quãng gián đoạn khá dài, địa chấn gần tâm chấn sẽ ghi lại một sóng thứ cấp hoặc S. Các sóng này di chuyển chậm hơn hơn sóng P rất nhiều và có tần số thấp hơn (bước sóng dài hơn), là sóng ngang vì lan truyền bằng cách nén và làm loảng vật chất  vuông góc với hướng của sóng. Còn được gọi là sóng ngang hoặc sóng đàn hồi biến dạng.
Sóng phẳng có thể tạo ra sóng ngang qua chế độ chuyển đổi tương tác. Đây là cơ sở cho rất nhiều thử nghiệm không phá hủy cho các lỗ hổng trong vật liệu sản xuất, nhưng bị bỏ qua trong siêu âm lâm sàng vì năng lượng thấp, không ảnh hưởng đến việc tạo hình siêu âm thông thường.

Hình siêu âm đàn hồi sóng biến dạng trong thời gian thực (Real-time shear-wave elastograms)

Có hai yếu tố làm cho SWE có thể thực hiện. Một là có dạng nhất định, các xung âm thành phần tần số cao thời gian ngắn trong dải tần số thấp tạo ra sóng ngang phân cực trong các mô cơ thể. Thứ hai là sóng phẳng nhanh (như sóng của tạo hình B-mode) có thể được sử dụng để làm một bộ phim của di chuyển sóng ngang chậm hơn. Điều này được thực hiện trong thời gian thực với các kỹ thuật tốc độ cao  của thế hệ máy siêu âm 4G (như Supersonic Imagine, Zonare).

Tạo hình sóng phẳng tốc độ cao xác định các thay đổi nhỏ của mô khi đầu sóng ngang di chuyển qua vùng ROI. Vận tốc của đầu sóng ngang qua mô có liên quan trực tiếp đến độ đàn hồi. Kết quả là đồng thời hiển thị hình ảnh B-mode với một bản đồ mã màu đàn hồi chồng lên bất cứ nơi nào ở vùng ROI trong vùng tạo hình.

Các biện pháp đàn hồi là tuyệt đối, không tương đối, vì vậy phương pháp có thể được áp dụng cho các trạng thái bệnh khu trú như  khối u dạng nốt hoặc mảng xơ vữa và làm thay đổi nhu mô lan tỏa hoặc thậm chí thay đổi trạng thái mô như nghỉ ngơi so với cơ bắp lúc co. Tại Mỹ, phương pháp được sử dụng bán định tính [semiqualitatively], mặc dù xác định độ đàn hồi định lượng vốn có trong phương pháp và sử dụng theo cách đó như ở châu Âu và châu Á.

SWE có nguồn gốc từ các công trình của Fink, Tanter, Bercoff, và những người khác (
Journal of the Acoustical Society of America,  tháng 12 năm 2007, Vol. 122:6, trang 3211-3219). Giáo sư Mathias Fink, Giám đốc Institute de Langevin của  École Supérieure de Physique et Chimie Industrielles của Ville de Paris, sử dụng thuật ngữ  " multimodality imaging " để kết hợp thông tin duy nhất từ ​​các loại mẫu sóng của mô khác nhau trong một bức ảnh. Ông đề cập đến SWE như là một kết hợp thêm cấp độ mới về độ phân giải tương phản với độ siêu phân giải không gian của  tạo hình B-mode, mỗi một cái gì đó góp phần "vô hình", hoặc đơn độc. Đây là tương đương với phương pháp tạo hình lai (fusion imaging).

Nang  truyền thống đối với mô đặc hóc búa (The traditional cyst vs. solid conundrum)

dịch trong các mô không hỗ trợ sóng ngang. Nang biểu hiện như là khoảng trống trong hình elastograms sóng biến dạng. Một ứng dụng khác thường là để xác nhận một cấu trúc dịch với rất nhiều nhiễu ồn thực sự là một nang hoặc endometrioma đầy máu không đông, không phải là một khối đặc. Một trong những giá phải trả của tạo hình siêu âm tần số cao siêu nhạy là tăng nhiễu đốm và rất khó loại trừ mà không bị mất chi tiết thang xám mức độ thấp.

Khối u và sờ nắn và yếu tố quyết định tính đàn hồi

Hầu hết mọi người bắt đầu kinh nghiệm elastography với các ứng dụng về khối u, đặc biệt là vú hoặc tuyến giáp. Khái niệm là nếu một khối trông xấu và cứng, nó không tốt. Và nếu nó có vẻ OK và mềm, thì thậm chí có thể không cần phải sinh thiết. Nói chung, chúng tôi  lo nhiều hơn về nốt vú hơn u của tuyến giáp, vốn hầu hết là lành tính, và hầu hết u có ác tính về mô học lại có tỷ lệ tăng trưởng rất chậm.

Khó khăn là không phải tất cả các loại ung thư đều cứng, và ngược lại, một số tổn thương mềm dường như lại có hình elastograms cứng. Đây là suy nghĩ sai lầm của việc xem elastograms như một hình thức của sự sờ nắn, mà các kênh hiểu biết đi theo các  dòng cứng hoặc không có gì. Nói một cách khác, ngay cả  hình elastograms thường cũng sai, hoặc có thể nó là một cái gì đó khác hơn với độ cứng mà ta đang lập bản đồ.

Lần đầu tiên nghe nói về hiện tượng này, tôi tự hỏi phải chăng có điều gì đó phải làm với gradient nhiệt độ tại chỗ. Sau rốt các hoạt động khối u trao đổi chất như ung thư vú như là triple- negative breast cancers âm được bao quanh bằng những vật ngăn mỡ và có xu hướng có độ ấm hơn một ít so với mô xung quanh.
Tuy nhiên Giáo sư Fink đã bảo đảm với tôi, nhiệt độ đó không phải là một yếu tố khác biệt giữa các sóng dọc và ngang trên cơ sở lý thuyết, và sau đó ông đã cho tôi xem dữ liệu thực nghiệm chứng minh rằng biến đổi độ đàn hồi yêu cầu sự thay đổi nhiệt lớn (và protein biến tính) như của
thermal ablation [cắt đốt nhiệt] (Physics in Medicine and Biology,  21 Tháng Ba, 2010, Vol. 55:6, trang 1701-1718).

Hình 1 là một hình tần số cao của thận trẻ sơ sinh. Tôi chọn hình này vì hình thang xám cho thấy khác biệt giữa vỏ và tháp thận rất rõ.
Tất cả các hình ảnh siêu âm dựa trên bản đồ gradient của độ đàn hồi. Các yếu tố quyết
định chủ yếu của tính đàn hồi là mô collagen và chính xác hơn là số lượng, chủng loại, và
sự sắp xếp của các sợi collagen. Tháp và vỏ thận có cùng về số lượng và loại collagen.

Collagen sắp xếp ngẫu nhiên của vỏ và trụ thẳng đứng của tháp thận là một yếu tố cấu trúc
thoả  cho rất nhiều (nhưng không phải tất cả) hình thang xám và sự khác biệt về đàn hồi.
Quá trình hóa xơ (chai cứng) sẽ cứng hơn trong hình elastograms.

Hình 2A và 2B được cắt B-mode SWE đồng thời của một hạch 8 mm tại một vùng biệt lập của nhu mô ở khung trên ngoài của một người phụ nữ 43 tuổi.

Các đặc  tính  B-mode là rất bất thường, ít nhất là BI-RADS 4. Elastogram là đặc biệt đáng chú ‎ý bởi vì vùng bất thường nhất là halo xung quanh nốt u nhỏ. Đây là bờ hoá xơ desmoplastic của mô xơ cứng mà cơ thể dựng lên để ngăn khối u lan rộng. Có thể suy ra khối u này có tính  xâm lấn, mà trong hình B-mode không thấy rõ. Giải phẫu bệnh lý là microinvasive ductal carcinoma.

Các yếu tố quyết định chính của tính đàn hồi được bản đồ hoá bởi elastography sóng biến dạng  hiển thị mật độ tế bào, áp lực mô kẽ, và xơ hóa. Nốt u nhiều mạch máu đóng góp cả hai thành phần collagen gia tăng từ các thành mạch và áp lực kẽ từ lưu thông máu. Yếu tố quyết định độ đàn hồi quan trọng là của tế bào, dưới mức của độ phân giải của tạo hình B-mode. SWE xuất hiện nhằm tiết lộ một số tính năng của tế bào các mô.

Không đồng nhất hoặc đồng nhất?

Hình 3A và 3B là B-mode  và SWE đồng thời của tân sinh dạng nang của tuyến giáp. Chú ý rằng elastogram chỉ ra tính không đồng nhất dân số tế bào, vốn không thể nhìn thấy trong hình ảnh ban đầu.

Đồng nhất và không đồng nhất là đặc điểm kinh điển của tạo hình siêu âm. Có lẽ cuối cùng, bằng cách tinh chỉnh này để mô tả và thậm chí là định lượng là vai trò quan trọng nhất của SWE trong thực hành.
Bây giờ, chúng ta hãy quên đi về tình trạng khảm ở một số trường hợp gan dạng bản đồ do tích mỡ và lắng đọng trong gan nhiễm mỡ lan tỏa. Những gan nhiễm mỡ này thì mềm, thấy được do tăng phản âm mà không có tăng giảm âm (và có vận tốc lan truyền sóng âm thấp hơn so với bình thường). Các đặc tính lâm sàng thực sự quan trọng là xác định những trường hợp có  thành phần viêm đang tiến triển hoá xơ.
Một vấn đề tương tự trong quá trình chuyển đổi do rượu, virus, hoặc viêm gan mạn tính hoạt động thành chai gan. Các đặc tính tạo hình chính của chai gan là sự thay đổi trong cấu trúc B-mode của gan. Như bạn có thể giả sử, SWE là rất tuyệt khi phát hiện ngay cả sự khởi đầu của xơ hoá khoảng quanh cửa. Điều này nổi  bật lên như một ứng dụng quan trọng nhất và đáng tin cậy của SWE trong thực hành và là chủ đề của báo cáo khoa học đã đăng tải và đang chuẩn bị.

Tôi có xu hướng sử dụng SWE giống như sử dụng Doppler, có nghĩa là, bất cứ khi nào nghĩ rằng nó có thể giúp tôi. Giống như Doppler, tất cả chỉ  cần ấn một nút trên bảng điều khiển trong tạo hình B-mode liên tục. Nếu giúp được, nó là vô giá, và nếu nó không đóng góp được, thì là thêm một vài giây cho thời gian scanning. Khi các yếu tố quyết định độ đàn hồi trong mô được đánh giá, thì đơn giản liên hệ  hình ảnh với  bệnh lý. Ngược lại, một đánh giá mô bệnh học cũng sẽ gợi ý các tình huống mà elastography sẽ đặc biệt thông tin.

Không có nhận xét nào :